Có hôm tôi khảo sát một phòng khách được 22m2 ở một chung cư cũ ở Bình Thạnh, khách chốt một chiếc sofa dài 2m8. Tới đúng ngày giao, tôi đứng nhìn bốn anh thợ công khuân nó lên cầu thang rồi lại khiêng về kho chỉ vì kém đúng 12cm ở miệng thang máy. Nói thẳng, sự cố đó khiến tôi phải nhớ suốt, và cũng giúp tôi bao điều về việc đo đếm trước khi chốt đơn.
12cm ở miệng thang máy là thứ không ai hỏi tôi khi chân ướt chân ráo
Tôi theo nghề đo đạc và tư vấn kích thước nội thất cho một xưởng đóng ghế ở TP.HCM đã bốn năm, ngày nào cũng cầm thước dây chạy khắp từ những chung cư cũ ở Bình Thạnh đến nhà phố mới ở Quận 7. Ấy vậy mà khi tìm hiểu noi that, bước mở đầu tôi phải nắm không phải là số đo phòng, mà là lối vào của món đồ đó. Cụ thể, tôi đo chiều rộng thông thủy của cửa thang máy, đo đạc khúc cua ở hành lang, rồi đo chiều cao tay vịn thang bộ để dự phòng khi thang không chứa nổi. Có chung cư thang máy chỉ mở được 82cm, trong khi mẫu sofa bán sẵn đã dài 90cm. Chỉ cần lệch 8cm là cả đơn hàng tiêu tan. Kỳ lạ là khách gần như chỉ đưa tôi bản vẽ mặt bằng với số đo từng phòng rất rõ ràng, mà quên hẳn số đo của lối đi. Mặt bằng cho tôi biết đặt cái gì vào đâu, nhưng nó chẳng nói được món đó qua nổi cửa hay không.
Tôi từng nghĩ khách phiền phức khi họ yêu cầu tôi chụp hình cầu thang
Hồi mới vào nghề, tôi thấy khá phiền khi có người yêu cầu tôi chụp ảnh hành lang, chụp lại cửa, chụp luôn thang máy. Tôi nghĩ thầm, đo phòng là đủ rồi, còn bắt chụp gì nữa. Thế mà khi tôi tự ngồi kiểm lại tầm 60 đơn sofa tôi đi kèm, hóa ra có 7 đơn xin đổi cách giao hoặc tháo bớt chân sofa tại hiện trường. Tiền phát sinh cho mỗi đơn khoảng 500 nghìn đến 2 triệu đồng, không kể việc chậm tiến độ làm lại. Đáng chú ý là 5 trong 7 đơn đó nằm ở chung cư có thang máy chật. Sau lần đó tôi mới thấm, việc chụp hình đường vào đâu phải hành nhau, mà là cách để khỏi mất thêm tiền. Vài bức ảnh hành lang chẳng tốn bao nhiêu, còn đổi phương án nhiều khi tốn nguyên buổi.
Món nội thất khớp không gian không nằm ở số đo chiều dài
Ai cũng nghĩ cứ chọn kích thước sofa khớp với bề ngang của mảng tường là xong chuyện. Sai rồi. Cũng phòng khách 20m2, nhưng nhà mở cửa sổ lớn và nhà bị vách bếp chắn thì chiếc sofa hợp cũng khác nhau. Công thức tôi hay dùng là dành 60-70cm đường đi giữa sofa và bàn trà, để tầm 40cm giữa sofa và vách hông. Tôi từng gặp một nhà đặt sofa dài 2m8 vào phòng mà khoảng đi chỉ còn vẻn vẹn 3m2. Hệ quả là mỗi lần ai đi qua, người ngồi phải né người. Ngồi trò chuyện mà nhấp nhổm tránh thì không còn dễ chịu nữa. Ngược lại, có gia đình ở một căn 22m2 chọn bộ 2m4 thay vì 2m8, và khách kể ngồi thoải mái hơn hẳn. Ít hơn 40cm nhưng đổi lại là cả căn phòng dễ thở. Nội thất dành cho sinh hoạt hằng ngày, đâu phải để lấp kín chỗ trống.
Khảo sát xong rồi tôi mới thấy nhiều người mua sofa làm ngược các bước
Thực tế là đa số khách chọn kiểu, lựa màu, chốt giá tiền trước, rồi mới đo đạc. Thế là, đến lúc phát hiện không vừa, họ phải rút bớt hoặc đổi kiểu. Tôi nhớ một khách ở khu Quận 2 mê hẳn một mẫu sofa góc. Nhưng không gian không đủ để mở phần góc, thành ra cuối cùng chị phải đặt sofa thẳng, chậm thêm 3 tuần chờ làm lại. Khoảng thời gian đó không chỉ đơn thuần là chờ, mà còn là khoản đặt trước treo ở đó. Điều tôi muốn nói là hãy làm ngược lại, đo lối vào và đo phòng trước, rồi mới chọn kiểu dáng. Mẹo tôi vẫn mách mọi người là dùng cuộn băng keo giấy dán trên sàn thành hình bộ sofa sắp mua, rồi bước thử vài vòng để cảm nhận trước khoảng đi còn chừng nào. Kẻ thử trên sàn tốn chừng 10 phút, còn làm lại cả bộ sofa thì kéo dài cả tuần. Thử lần sau bạn đo con đường vào nhà trước khi chọn mẫu xem sao?