Có lần tôi giao một chiếc sofa da bốn mươi hai triệu cho khách ở Vinhomes, và khi khiêng nó vào tôi nhận ra cái thang máy chỉ đo được 78cm trong khi sofa xếp thùng là 82cm. Cuối cùng? Vị khách phải thuê cẩu treo qua ban công tầng 21, tốn thêm 6 triệu nữa. Sáu năm làm nghề, tôi đã vào hơn 3.000 chung cư và nhà phố, và bài học đắt nhất chẳng nằm ở món đồ — nó nằm ở cái cửa. Nếu như bạn đang nghiên cứu noi that trước khi xuống tiền, bài này là điều tôi chứng kiến mỗi ngày.
Điều tôi nhìn thấy trước cả đồ đạc là cái thước dây
Trước khi bê bất cứ thứ gì, tôi hay rút thước ra kiểm tra cái lối vào trước. Nói thẳng, khách hầu như chỉ đo mỗi chỗ kê đồ mà quên hết những thứ khác. Thang máy chung cư phổ thông ở Hà Nội thường chỉ đo được 80 đến 90cm, chiều sâu khoảng 1m2 — nhìn thì rộng, nhưng miệng thang mới là điểm nghẽn. Hành lang trước cửa cũng hay bị vướng bởi hộp kỹ thuật, tay vịn, hay khúc quanh cầu thang. Nhà phố cổ thì thôi rồi, cầu thang cuốn chỉ đo được 60cm, tủ quần áo 1m2 chắc chắn không đưa lên được. Tôi nhớ mãi một lần vận chuyển ở tập thể cũ trên phố cổ, thùng tủ cao 2m4 kẹt ngay đoạn nghỉ tầng hai, bốn anh em vật lộn gần hai tiếng, cuối cùng đành đem về kho. Mỗi lần như vậy là một chuyến xe không ai muốn, và khách lẫn đội giao đều oải.
Mấy món đẹp trong catalogue nhưng tắc khi vào nhà thật
Có vài món tôi thấy là hay bị kẹt nhất. Sofa chữ L đóng liền, bàn ăn mặt đá liền khối dài 1m8, giường king đóng thùng to như quan tài, tủ quần áo cao 2m4. Ở showroom rộng thênh thang nên món nào nhìn cũng vừa vặn, nhưng về nhà thật thì bị chặn đủ thứ: tay nắm cửa dày ra 8cm, gờ chân tường, ổ điện cao 1m1, điều hòa treo thấp lè tè ngay trên lối đi. Tôi từng giao một chiếc bàn ăn đá nguyên khối cho khách ở Times City. Bàn dài 1m8, không xoay kiểu gì lọt qua được khúc cua hành lang lên thang. Cuối cùng khách đành chấp nhận cắt làm hai ngay tại sảnh tầng một. Đường cắt lộ rõ một dọc mặt đá, giá món đồ coi như mất một nửa, mà khách thì cay lắm. Lúc đó tôi đứng nhìn mà biết từ đầu đã có thể tránh được, nếu ai đó đo đường vào trước.
Khách giỏi chẳng phải là khách mua nhiều mà là khách sẵn lòng đo trước khi xuống tiền
Tôi hay mách khách quen mấy cách kiểm tra ngược mà cực khó gì. Một, đòi bên bán gửi file bản vẽ có số đo từng chi tiết đóng thùng — chẳng phải mỗi số đo sản phẩm lúc bày. Thứ hai là tự chụp ảnh đường vào gửi cho bên giao: cabin thang, hành lang, khúc cua, cửa chính. Thứ ba là hỏi rõ bên vận chuyển có chịu trách nhiệm nếu sản phẩm chẳng vào được cửa hay không, hoặc lại đổ cho khách tự xử. Tôi thấy hai kiểu khách rõ rệt. Nhóm kỹ tính từ đầu thì gần như không phát sinh. Nhóm chỉ chốt màu rồi gật đầu cái một cái thì hay phát sinh chi phí gấp 1,5 đến 2 lần, chưa tính thời gian đợi chờ đổi hàng tốn cả tuần lễ. Thật ra, cái mệt chẳng nằm ở tiền — nó nằm ở sự chuẩn bị.
Tiền phát sinh không nằm ở món đồ mà nằm ở đường vào căn nhà
Ngồi cộng lại sáu năm, tôi nhận ra phần lớn than phiền mà tôi thấy chẳng phải vì chất lượng vật liệu, mà vì cánh cửa. Chi phí đội thêm thường là mấy dạng: thuê cẩu qua ban công vài triệu đồng, tháo lan can cửa sổ để luồn đồ vào, gọi thợ mộc cắt tại chỗ, chuyển thang máy ngoài giờ, đem gửi kho đợi đổi trả. cộng hết, một đơn phát sinh dễ đội từ 15 đến 30% giá sản phẩm. Cái trớ trêu là hầu như người nào cũng nghĩ chọn nội thất là chọn kiểu dáng, vật liệu, giá — chứ rất ít người nhìn cái lối vào. Nếu bạn đang chuẩn bị mua thứ gì to to, hãy vác thước cuộn đo cửa thang máy, hành lang, góc cua trước đã. Ba mươi phút đo đạc bây giờ có thể giữ lại cho bạn vài triệu với một tuần chờ đợi. Bạn đã kiểm tra đường vào nhà mình hay chưa?